Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 10
Tháng 11 : 597
Năm 2019 : 14.603
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Tác giả: Trần Thị Thúy An
Lớp: 9a5 – Trường: THCS Bình An

 

CUỐN SÁCH ẤY TRONG TÔI

          Nhà tôi có hai anh em, nhưng mỗi người một tính. Anh tôi luôn thả mình vào những cuốn tiểu thuyết, những cuốn sách chỉ toàn chữ là chữ. Nhiều lúc tôi nghĩ rằng: “Sao anh ấy lại có thể đọc những cuốn sách nhàm chán đến thế?”. Trái ngược hoàn toàn với anh hai, tôi lúc nào cũng chìm đắm với những cuốn truyện có nhiều hình ảnh, bởi theo tôi truyện càng nhiều hình ảnh thì sẽ bớt nhàm chán. Rồi có một ngày khi tôi nhìn thấy trên bàn học của anh thấy một cuốn sách có một tựa đề vô cùng ấn tượng đó là “ Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Tôi bị thu hút ngay bởi cái nhan đề nên mượn đọc ít hôm.

Cuốn sách này được xuất bản vào tháng 9 năm 2015 và đã được trao giải thưởng văn học ASEAN 2010. Cuốn sách có hình ảnh cậu bé đang nằm đọc sách nổi bật trên nền trắng. Nguyễn Nhật Ánh viết cuốn sách này để nói về tuồi thơ của bốn nhân vật, thằng Cu Mùi, thằng Hài Cò, con Tí Sún và con Tũn. Có tất cả 12 chương.

Nguyễn Nhật Ánh đã tặng cho tất cả độc giả một tấm vé quay về tuồi thơ, ngược dòng thời gian trở lại với sự mơ mộng, với những trò nghịch ngợm, ánh mắt trong sáng của những cậu nhóc tám tuổi. Đó cũng là kí ức không phai mờ với những ai đã từ là trẻ con. Đúng như tác giả đã khẳng định: “Tôi không viết cuốn sách này cho trẻ em. Tôi viết cuốn sách này cho ai từng là trẻ em”. Quá trình lớn khôn của bốn bạn nhỏ trong truyện tựa như một thước phim ngắn, lúc thì mờ mờ ảo ảo, lúc thì tinh nghịch, làm cho hình ảnh trẻ thơ hiện lại ngày một rõ nét như là mới ngày hôm qua. Không dừng lại ở đó, tác giả đã cho tôi thấy được hình ảnh lúc tôi chỉ mới 7, 8 tuổi với những trò chơi “táo bạo” được tái hiện qua chương 2 của quyển sách. Từ ‘trò chơi vợ chồng’, rồi đổi vai vợ chồng thành bố, mẹ, đi truy tìm kho báu, nuôi những chú chó hoang... Cho đến trò chơi ‘đặt tên cho thế giới’ hết sức li kì mà rất đúng bản chất trẻ thơ muốn đảo lộn trật tự thế giới xung quanh. Hay nhất là khúc: “Hải Cò là cảnh sát trưởng, con Tủn là tiếp viên hàng không, con Tí sún là nàng Bạch Tuyết, còn thằng cu Mùi  là thầy hiệu trưởng. Những cái tên này do chúng tự chọn, theo nguyện vọng thầm kín của mỗi đứa”, cả gan mở cả phiên tòa luận tội bố mẹ, để rồi mỗi đứa bị một trận đòn vì sự ‘đóng vai’ ấy. Ngỗ nghịch hơn vì trí óc non nớt, mới tám tuổi đã nhắn tin: “Chiều nay chúng ta lên giường một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”.Nguyễn Nhật Ánh dùng biện pháp liên tưởng về hồi ức, liên tưởng nên đan xen nhiều chi tiết từ hiện tại quay về quá khứ. Đứng trên cương vị người lớn, tác giả đã nhận ra, rằng: “Thật là sáng tạo, những đứa trẻ đó. Chúng làm vậy chẳng qua chỉ cho đời bớt nhạt. Lý do mới lành mạnh làm sao! Sự nghịch ngợm, ngổ ngáo của cậu nhóc lên tám còn thể hiện rất chân thật qua những năm “mài”đũng quần trên ghế nhà trường với niềm vui thú đến lớp để tán gẫu, cãi nhau, cấu véo, ngủ gật hay chọn vị trí tối tăm cho ít bị kêu lên bảng trả bài. Ngay ở chương đầu tiên của quyển sách, chắc hẳn người đọc đã thoáng có chút giật mình, lắng đọng xen lẫn ngượng ngùng khi bắt gặp chính hình bóng của mình trong thời áo trắng qua các nhân vật. Dù bạn có dám thừa nhận hay không thì ở cái tuổi ham chơi, hiếu động ấy thì việc học như một nghĩa vụ giam cầm ta trước bao nhiêu trò chơi hấp dẫn, trước bao nhiêu khung trời mới mẻ. Và giờ ra chơi chính là thời gian thần tiên để những chú chim non sổ lồng tìm chút niềm vui ngắn ngủi sau những giờ học căng thẳng.

          Có lẽ tôi và một số bạn nhỏ khác đang lãng quên đi nhiệm vụ học hành của mình cũng như bỏ quên đi những kiến thức. Nhưng tôi sẽ không chối bỏ nó, vì nó chính là tuổi thơ của tôi. Dù biết rằng trong khoảng thời gian còn nhiều lỗi lầm nhưng tôi vẫn rất tự hào. Vì con người mà, đâu phải ai ai cũng hoàn hảo đâu chứ! Nếu không can đảm thừa nhận những thiếu xót, thừa nhận những lỗi lầm của mình trong quá khứ thì mình sẽ chẳng bao giờ hoàn thiện được lỗi lầm đó.

          Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là một tác phẩm mở ra thiên đường trong trẻo, tràn ngập hoa nắng và tiếng cười giòn giã của trẻ thơ. Ông đã mang lại cho người đọc từ khắp mọi nơi, mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp lên chung một chuyến tàu về lại sân ga tuổi thơ để từ đó bắt đầu hành trình tìm lại chính mình.

          Mỗi chúng ta đều biết rằng: cuộc sống của người lớn tẻ nhạt và vô vị hơn cuộc sống trẻ con gấp nhiều lần. Vì vậy hãy trân trọng những thời gian mình còn được là những đứa trẻ ngỗ ngáo, tinh nghịch. Bởi đó là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi con người. Khoảng thời gian không lo không nghĩ, không biết giận hờn là gì, không cần phải lo việc mỗi ngày phải làm gì, phải ăn gì. Bây giờ nếu hỏi những người lớn về việc quay lại tuổi thơ, tôi chắc chắn rằng ai cũng sẽ nói rằng: “Cho tôi xin một vé về tuổi thơ….” Nhờ có cuốn sách của tác giả Nguyễn Nhật Ánh đó giúp tôi nhận ra một điều rằng khoảng thời gian bây giờ là đẹp nhất của tôi. Tôi cần phải làm được nhiều chuyện có ích hơn và phải dũng cảm thừa nhận những lỗ lầm quá khứ của mình. Nhờ có lần đọc sách này mà tôi yêu quý sách nhiều hơn. Từ đó tôi đã biết được điểm chung của hai an hem tôi chính là đọc sách. Bởi nhờ đọc mà tôi nhận ra được nhiều điều thú vị trong cuộc sống mà trước đây chưa từng biết đến.

 


Tập tin đính kèm
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Văn bản mới